Hoa lưu ly cánh nhỏ
Dịu dàng đến thế kia
Màu yêu thương mong nhớ
Có hẹn ai đợi chờ?
Ôi đóa hoa diệu kì
Tím một màu chung thủy
Như tình yêu của em
Không bao giờ ngừng nghỉ;
Trái tim em thầm thỉ
Anh ơi nhớ đừng quên
Dù đi khắp muôn phương
Dù có nhiều bến đỗ...
Luôn nhớ em anh nhé
Bến bình yên...em chờ!
Cuộc đời nhiều bão tố
Sóng gió chuyển vô hồi;
Tình yêu không có lỗi
Dù chỉ mình em thôi
Được yêu hạnh phúc rồi
Dù người không ngoái lại;
Bông hoa còn nở mãi
Nói tiếng lòng của em
Dẫu hằng đêm con tim
Vẫn riêng mình thổn thức!
(Cảm tác từ bức tượng MÙA XUÂN VĨNH CỬU của Augusto Rodin)
Đôi ta cùng tạc giữa trời xanh
Hạnh phúc xiết bao em bên anh
Tình yêu chúng mình là mãi mãi
Nụ hôn vĩnh cửu mọi mùa xuân;
Từ núi non xa đến phố gần
Làng quê hẻo lánh, biển xa xanh
Đâu đâu cũng vang lời khao khát
Thiên đàng nay ở giữa chốn trần.
Tình yêu sóng sánh mọi mùa xuân
Augusto Rodin chắp cánh thần
Ngàn năm lung linh trong nắng sớm
Thông điệp tình yêu đẹp tuyệt trần!
MÙA XUÂN VĨNH CỬU mãi nơi đây
Nụ hôn tình ái quá ngất ngây
Đứng trước tình yêu hồn say đắm
Tim ai chẳng khát tình yêu này!
Trả bao nhiêu cũng không vừa
Nợ tình anh trả bao giờ cho xong
Qua sông chẳng lấy tiền công
Thì anh sẽ trả tấm lòng bao nhiêu?
Yêu anh mất ngủ rất nhiều
Anh có tính được bao điều em lo
Yêu anh sướng khổ vô bờ
Anh có trả được lời thơ tặng người?
Bên anh em trao nụ cười
Ánh mắt âu yếm...hỏi người bao nhiêu
Cuộc đời mặn, ngọt, đắng, cay...
Tình nghĩa đã dày anh trả được không ?
Bốn mươi mốt năm...cũng một tháng Ba!
Tôi muốn viết bài thơ về thời ấy
Đất nước đau thương, lửa cháy bom rơi
Mất mát không nguôi trong trái tim người
Bao tên tuổi đã làm nên lịch sử?
Lòng ước nguyện mà tôi chẳng thể
Có bút nào viết hết những hy sinh
Mấy dòng thơ không tạc nổi anh hùng
Để sông núi bay lên cùng chiến thắng...
Mỗi mùa xuân tiếng reo như dậy sóng
Tiếng của đoàn quân, chiếc mũ, màu cờ
Từ Trường Sơn về giải phóng thành đô
41 năm...vẫn còn âm vang đó!
Tâm hồn tôi muốn kết những vần thơ
Mà khát vọng bản trường ca bất tử
Binh đoàn Tây Nguyên năm nào như thác lũ
Chiến công xưa...còn mãi đến bây giờ!
Đã tròn một kiếp lá xanh
Thắm đời ngần ấy, mát lành đã trao
Cuối mùa chiếc lá vàng chao
Cuốn theo chiều gió thôi nào tiếc chi
Tình ta như kiếp lá kia
Nhẹ nhàng sâu lắng trôi về hư vô...
Em đợi anh thời gian khắc khoải
Ngày nối ngày mải miết tháng năm
Chiều tà buông trời không nỡ tối
Nỗi mong chờ tím đẫm cả hoàng hôn...
Tuổi thơ tôi có ổi chín sau vườn
Không cần hái trèo lên cây vắt vẻo
Quả nào trắng trở màu trên vỏ
Gặm đã rồi, môi đẫm hương thơm.
Tuổi thơ tôi có chuồn ớt bờ ao
Cả một lũ đua nhau đuổi bắt
Chuồn cắn rốn biết bơi nhanh nhất
Nên đứa nào cũng ráng chịu đau.
Tuổi thơ tôi có sim chín trên đồi
Tan học về thường la cà để hái
Tay với mồm ăn nhiều tím tái
Đến bữa rồi chẳng thấy thèm cơm.
Tuổi thơ tôi thường đánh trận đống rơm
Trai cùng gái ở trần như giặc giã
Mãi reo hò quên giờ đi ngủ
Cha mẹ rầy la chỉ có cười khì...
Ôi tuổi thơ và một miền quê
Con sông chảy hai bờ nỗi nhớ
Biết bao giờ về nơi thân thương đó
Gặp tuổi thơ mình giữa tuổi hoa niên...