Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

BIỂN CỦA ANH


Anh là biển khơi xa
Nâng bao cánh buồm ước vọng
Tình của biển mênh mông phẳng lặng
Không vỗ vào bờ nên nhịp sóng chênh chao
Bởi xa đất liền con sóng chẳng lao xao
Không bạc đầu reo vui cùng bờ cát
Không có hàng dương lặng nghe biển hát
Biển thắm xanh nỗi nhớ đến nao lòng
Mãi trầm tư cùng sắc biếc muôn trùng
Nghe hơi thở những con tàu vẫy gọi
Biển như thể ngàn năm vẫn đợi
Mang bình yên ấp ủ dưới tâm hồn
Biển khơi kia đâu chỉ rộng vô cùng
Trăng rọi xuống biển sâu dường vô tận
Muốn giấu kín thật nhiều khát vọng
Lắng sóng ngầm cuộn xoáy suốt tầng sâu!

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

MÙA MƯA TÂY NGUYÊN



Khắp nơi trời đất hát sang thu
Chỉ riêng Tây Nguyên vẫn mịt mù
Bốn bề mây giăng mờ núi biếc
Giọt ngắn giọt dài thương nhớ thu.

Đôi khi bất chợt mưa ngưng hạt
Ánh nắng dịu dàng bay lướt qua
Khấp khởi hồn ai trong thoáng chốc
Tưởng thu đã về giữa bao la.

Trường Sơn vừa lấy khăn lau mặt
Cứ ngỡ thu sang lại khóc òa
Quay quắt nỗi nhớ trong mưa nắng
Thu vẫn xa vời, thu mãi xa!

Mưa buồn một thoáng nao nao dạ
Lòng chợt mơ về phương trời xa
Thu đã chớm về xao trong gió
Heo may có làm lá phai màu?





Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

KHOẢNG CÁCH



Tình yêu chúng mình 
                có lá bàng ở giữa
Lá bàng xanh
               giận dỗi hờn ghen                                                 
Lá bàng đỏ 
              buồn đau day dứt
Lá bàng khô
             lay lắt bên thềm...

Riêng chúng mình
hai kẻ vô tình
nhìn nhau qua mắt lá
mỉm cười kiêu hãnh.






ANH KHÔNG CÓ THẬT


Em hôn lên khoảng không trước mặt                                                                       
Nơi anh vừa đến rồi đi
Vị ngọt òa tan trên môi khát...

Em quỳ xuống bên lề cỏ
Nơi anh đã từng bên em
Bỗng sững sờ thơm ngát cỏ may.  
                                                       
Em tìm về lối cũ
Con đường nhỏ mùa đông đẫm lạnh
Chợt ấm dần một thoảng áo anh.

Em mãi yêu anh
Nhưng mãi là ảnh hình vọng lại
Mãi là chút hương thầm vụng dại                                            
Em tìm anh
Nốt nhạc yêu vọng mãi giữa tâm hồn...

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

VÌ SAO EM BUỒN?


Có những nỗi buồn khóc không rơi nỗi lệ
Trái tim ngậm ngùi chìm dần giữa chơi vơi
Trời đất sụt sùi tiễn đưa điều không thể
Khi ngoài kia hạ đã cuối mùa rồi.

Thu sẽ về màu nắng có phai phôi 
Trời thủ đô vẫn xanh trong gió nhẹ
Đất âm thầm nghe nhịp tim rất khẽ
Có hay chăng xa xôi vẫn đang mùa?

Chuyện xưa nay đâu chỉ có được thua
Đâu chỉ có những gì đã nói
Điều ấp ủ còn nuôi trong mong đợi
Chẳng thành lời nên mưa nặng hạt hơn.

Yêu thương chi cho lắm dỗi hờn
Chờ đợi ai  trái tim thêm đau nhói
Giữa khoảng cách mãi là điều không nói
Nắng bên này có sưởi ấm bên mưa?

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

GỬI HÀ NỘI THÂN YÊU


Em chỉ về Hà Nội với anh thôi 
Những hàng cây muôn đời vẫn thế
Đi bên anh dặt dìu hương hoa sữa
Khi ta gặp nhau bằng lăng tím vòm trời.

Ngại ngần gì những hạt mưa rơi
Nắng sẽ về thay màu trong ánh mắt
Phố xưa cũ gần gũi trong phút chốc 
Câu thơ dang dở bỗng nên vần.

Tình yêu muôn thuở mãi thanh xuân
Tình đầu...tình cuối vẫn tràn say mê
Xa xôi, năm tháng chẳng sá gì
Hàng dâu đã hết, duyên tình mãi xanh!

Em sẽ về Hà Nội mỗi mùa sang
Khi anh thấy hoa tầm xuân vẫn biếc
Mãi là nụ trong tim người tha thiết
Mỗi sớm mỗi chiều anh sẽ thấy có em! 
                                                            15/7/2012

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

THÌ THẦM...



Bước chân lên với Tây Nguyên
Ngỡ ngàng một vùng quê mới
Hương thơm quyện lòng mong đợi          
Cà phê hoa trắng núi rừng
Bồi hồi như thân như lạ
Tên mình ai gọi sau lưng...