Bởi mùa hạ chói chang nên thu vàng e ấp

Bởi phượng đỏ trời cho thu lá mơ phai
Bởi ve rộn ràng nên thu dường lặng lẽ
Tiễn hạ đi rồi, còn nỗi nhớ mênh mang...
Không còn nghe xạc xào lời ngọn gió đi hoang
Hẳn đã dừng chân nơi chốn địa đàng
Chỉ còn lại màu thời gian nhắc khẽ
Đã xa rồi...sao chơi vơi đến thế?
Hồ nước kia có thấy buổi chớm thu
Lòng sóng gợn một nỗi niềm khắc khoải

Đã bao lần ngập ngừng lời ướm hỏi
Trăng về khuya thẹn với ánh sao rơi?
Lá trên cành đã vàng hết người ơi
Lời chẳng ngỏ, thu đành trôi chầm chậm
Và quỳnh hoa còn ngậm chút trăng suông
Người có chờ...chiếc lá cuối cùng buông?
Người có chờ chiếc lá cuối cùng buông
Nghe xa lắm tiếng thở dài nuối tiếc
Mùa thu dịu dàng xa dần nhịp bước
Ai lẻ loi về trong cái rét sang đông?